Beta: Poko Plu
Đọc
Date: 17/05/2016... O0o... O0o... O0o...
Đọc
"Mạt tổng? Tại sao lại là ngươi?"
Đọc
La Quyên nhận được điện thoại báo án mà chạy tới từ đồn cảnh sát, khi nhìn vào bên trong xe thấy Mạt Ngôn liền kinh hãi.
Đọc
La Quyên là nữ nhi của La giám La Thành, một trong các giám đốc của tập đoàn Hoành Quang, vốn là La Thành muốn an bài cho nàng một chức vị trong công ty, nhưng không ngờ tiểu nha đầu này lại yêu thích chức nghiệp cảnh sát, sau lại tự dựa vào năng lực của bản thân mà thi đậu.
Đọc
Mạt Ngôn mở mắt nhìn người đang nói chuyện với nàng, đây không phải là nữ nhi của La giám sao?
Đọc
Lần trước tại buổi tiệc cuối năm của công ty vào năm ngoái, được thấy nàng mặc lễ phục dạ hội tao nhã mà hoa lệ cùng với người trước mặt khoác lên bộ đồng phục cảnh sát phẳng phiu, cảm giác tựa như hoàn toàn là hai người khác nhau:
Đọc
"La Quyên, giúp ta gọi điện thoại... Cho Thư Cầm."
Đọc
Mạt Ngôn dựa vào ký ức đọc số điện thoại của Thư Cầm cho La Quyên.
Đọc
Thư Cầm hiện tại đang ngồi trong phòng làm việc không biết lát nữa có nên đi chất vấn Quý Phỉ Phỉ chuyện nam nhân kia là ai thì nhận được cuộc gọi mà đầu bên kia nói Mạt Ngôn xảy ra tai nạn giao thông, thanh âm lập tức cao lên đến quãng tám:
Đọc
"Cái gì?
Đọc
Ngươi nói Tiểu Ngôn xảy ra tai nạn giao thông? Nàng có sao không?
Đọc
Ngươi nói cho ta biết nàng hiện tại đang ở đâu, ta lập tức qua ngay."
Đọc
Sau khi Thư Cầm biết được Mạt Ngôn và cả người lái xe còn lại đều đã được đến bệnh viện Nhân dân đứng nhất thành phố này, vớ lấy túi xách liền vội vã đi xuống lầu, lái xe đi thẳng tới bệnh viện.
Đọc
Thư Cầm lắp bắp hỏi, nói năng lộn xộn với hộ sĩ muội muội:
Đọc
"Hộ sĩ tỷ tỷ, không, muội muội, có người vừa rồi nhập viện vì tai nạn giao thông hiện giờ đã bị đưa đến chỗ nào rồi?"
Đọc
Hộ sĩ muội muội tưởng Thư Cầm hỏi người vừa mới bị đẩy đến nhà xác, có chút tội nghiệp cho người đối diện liền nhẹ nhàng trả lời:
Đọc
"Ngươi là người nhà sao?
Đọc
Đã đưa đến nhà xác, thỉnh nén bi thương..."
Đọc
Đệch, Thư Cầm muốn mắng chửi người nha.
Đọc
Vừa rồi là vương bát đản nào gọi điện thoại cho nàng, rõ ràng đã nói không có chuyện gì nha, như thế nào mới qua không được bao lâu liền như vậy.
Đọc
Nước mắt ào ạt liền từ khóe mắt Thư Cầm chảy xuống, miệng còn tức giận bất bình mắng Mạt Ngôn:
Đọc
"Thối Mạt Ngôn, ai cho phép ngươi còn chưa nói lời từ biệt nào đã đi trước rồi.
Đọc
Ngươi có được ta cho phép chưa?
Đọc
Ta không cho phép ngươi lại đi như vậy, ngươi muốn ta ăn nói như thế nào với cha mẹ ngươi, Mạt thúc Hồng di nha.
Đọc
Tiểu tuyết cũng còn chưa tìm được, ngươi liền bỏ đi như vậy nha... Ngô ngô ngô..."
Đọc
Thư Cầm cũng không cố kỵ ánh mắt của người bên ngoài, đơn giản ngồi lên băng ca không để ý đến hình tượng lên tiếng khóc lớn.
Đọc
Ngươi như thế nào lại khóc ở chỗ này nha?"
Đọc
La Quyên mới vừa dẫn người nhà của người mất vào nhà xác làm thủ tục nhận xác, trở về liền nhìn thấy bên trong đại sảnh bị vây quanh bởi đám đông.
Đọc
La Quyên tùy tiện kéo một người hỏi thử, mới biết được bên trong có người nhà của người vừa mất vì tai nạn giao thông còn đang khóc thét.
Đọc
Rõ ràng vừa rồi bản thân đều dẫn hết người nhà qua nhà xác rồi nha?
Đọc
Chẳng lẽ còn sót lại một người?
Đọc
La Quyên chen lách qua từng lớp người vây xem cuối cùng cũng chui vào được bên trong, vừa thấy người nọ không phải là người tại buổi tiệc cuối năm của tập đoàn Hoành Quang vào năm ngoái đã đạp phải chân váy của nàng, hại nàng thiếu chút nữa đã té ngã trước mặt tất cả bàn dân thiên hạ, là phó tổng tài của tập đoàn Hoành Quang, Thư phó tổng Thư Cầm sao?
Đọc
Sự kiện lần trước đã khiến Thư Cầm ấn tượng quá sâu, thế nên với La Quyên cũng nhớ đặc biệt rõ ràng.
Đọc
Thư Cầm nhanh chóng lôi kéo tay La Quyên, than thở khóc lóc nói:
Đọc
"La Quyên, Mạt Ngôn nàng... Ngô ngô ngô..."
Đọc
Thư Cầm vừa nhắc đến tên Mạt Ngôn liền khóc đến càng thêm thương tâm.
Đọc
"Mạt tổng chỉ đi chụp CT sọ não thôi, nếu không ta dẫn ngươi đi qua bên đó?"
Đọc
Nếu không phải trên người còn đang mặc đồng phục cảnh sát, La Quyên thật muốn giả vờ không quen người này mà nhanh chân bỏ chạy.
Đọc
La Quyên cảm thấy thật dọa người, tốt xấu gì Thư Cầm cũng là đại mỹ nữ nha, bình thường yêu tô son điểm phấn nàng cũng có thể lý giải, nhưng có thể hay không kính nhờ nàng ấy vẫn là nên dùng mascara lông mi không thấm nước để trang điểm nha, nhìn hai hàng nước mắt chảy đen thui trên mặt nàng, muốn khen nàng đẹp liền cảm thấy nàng không xứng với chữ đẹp này.
Đọc
La Quyên cũng không quản biểu tình Thư Cầm còn đang kinh ngạc đến ngây người, lôi kéo tay nàng ra khỏi đám người.
Đọc
Thư Cầm bị La Quyên lôi kéo hồi lâu mới phục hồi lại tinh thần:
Đọc
"La Quyên, lời ngươi nói vừa rồi có ý tứ gì?
Đọc
Ngươi nói là Tiểu Ngôn không chết?"
Đọc
Những lời này đã bị Mạt Ngôn mới vừa chụp CT xong trở về nghe được:
Đọc
"Thư Cầm, ta chết, linh hồn nhỏ bé liền quay về tìm ngươi đây."
Đọc
Thanh âm Mạt Ngôn có chút âm trầm vang lên tại phía sau Thư Cầm.
Đọc
Tuy bây giờ là ban ngày, nhưng trên người Thư Cầm vẫn là bắt đầu nổi da gà, chậm rãi xoay người nhìn thấy Mạt Ngôn sắc mặt trắng bệch còn đeo một vòng nẹp màu trắng trên cổ, la to liền trốn nhanh đến sau lưng La Quyên:
Đọc
"Má ơi, xác chết vùng dậy nha...", la xong lại thấy bộ dáng Mạt Ngôn nổi giận trừng nàng, không khỏi lại rụt lui thêm chút nữa về phía sau La Quyên, thật cẩn thận nói:
Đọc
"La Quyên, ngươi...
Đọc
Đi lên sờ thử tay nàng là ấm hay là lạnh?"
Đọc
Mạt Ngôn vừa thấy bộ dạng nhát gan của Thư Cầm, thật muốn gỡ vật trên cổ xuống tròng vào cổ người nào đó, vừa vặn thích hợp với khuôn mặt nàng.
Đọc
Đang êm đẹp bị Thư Cầm nói thành chết, còn ai có bản lĩnh nói xui như nàng.
Đọc
Mạt Ngôn bước nhanh tiến lên túm cổ người còn đang ôm cứng ngắc tay chân La Quyên, cũng không để ý tới phản kháng của nàng, giận dữ nói:
Đọc
"Thư Cầm, ngươi miệng quạ đen này, ngày nào đó ta mà chết thật, cũng là bị ngươi nguyền rủa mà chết."
Đọc
Thư Cầm cảm giác được nhiệt độ cơ thể từ tay Mạt Ngôn liền bật người đứng thẳng từ phía sau La Quyên đi ra, ôm lấy Mạt Ngôn mà nước mắt nước mũi lem nhem tựa như tiểu hài tử lại khóc lên:
Đọc
"Tiểu Ngôn Ngôn, ngươi làm ta sợ muốn chết.
Đọc
Ta nghĩ đến ngươi bị đâm xe chết, hại ta khóc cả nửa ngày.
Đọc
Nhanh cho ta xem nhìn, có chỗ nào bị thương hay không?"
Đọc
Nguyên nhân sự cố này là bởi vì đối phương khi gặp phải đèn đỏ tại ngã tư đường chẳng những không ngừng lại, còn tăng tốc muốn tranh thủ vượt qua lại đụng phải xe Mạt Ngôn, xe đối phương là loại gia dụng nhỏ, sau khi va chạm với Jaguar của Mạt Ngôn, lái xe bị đưa tới bệnh viện không bao lâu liền bởi vì thương thế quá mức nghiêm trọng mà cấp cứu không hiệu quả dẫn đến tử vong.
Đọc
Có lẽ là tốc độ xe của Mạt Ngôn cũng tương đối chậm, càng may mắn hơn là, chỉ là bị thương ở cổ, cộng thêm chút chấn động rất nhỏ ở não, chỉ cần lưu lại bệnh viện quan sát vài ngày là có thể xuất viện.
Đọc
Tập đoàn Hoành Quang trước giờ vốn đã có chỗ đứng nhất định trên thương trường, tiếng tăm lừng lẫy, nên chuyện Mạt Ngôn bị tai nạn giao thông đã bị truyền thông dặm mắm thêm muối trở nên càng thêm bá đạo biến thành tin tổng tài tập đoàn Hoành Quang đâm chết người.
Đọc
Nguyên bản Mạt Ngôn còn muốn giấu cha mẹ nàng, không nghĩ tới sáng sớm hôm sau, Hồng Viện cùng Mạt Minh Triết nhìn thấy tin tức trên báo liền lo lắng vạn phần chạy nhanh tới bệnh viện.
Đọc
"Con bê bướng bỉnh này, chuyện đã lớn thành như vậy, ngươi còn muốn tính toán giấu ta và ba ngươi đến khi nào a."
Đọc
Hồng Viện vừa vào cửa liền lôi kéo Mạt Ngôn đang muốn đi WC giải quyết tiêu chảy, bắt đầu nhăn mặt quở trách.
Đọc
Mạt Ngôn chịu không nổi nha, tuy bác sĩ đã cho nàng thuốc trị, nhưng hình như vẫn chưa có tác dụng, lúc này lại muốn đi.
Đọc
Mạt Ngôn không ngừng vặn vẹo thân mình, Hồng Viện tưởng nàng lại muốn sử dụng chiêu Kim Thiền Thoát Xác liền nhanh chóng dùng tay kia nắm lấy bàn tay Mạt Ngôn, tiếp tục phát biểu đến thao thao bất tuyệt:
Đọc
"Ngươi nhìn xem, mới vài ngày không thấy, người cũng gầy, trên mặt đến cả chút huyết sắc cũng không có.
Đọc
Xem ra người giúp việc nhà ngươi không ổn lắm, vẫn là để ta tự thân xuất mã, từ hôm nay trở đi, ba bữa cơm của ngươi phải để người làm mẫu thân như ta bao trọn."
Đọc
Mạt Ngôn biết, nàng nếu không lên tiếng, mẫu thân nàng có thể cứ như vậy mà phê bình nàng cả ngày, chậm rãi chuyển động thân hình mà nói:
Đọc
"Mẹ, ngài cho ta đi vào WC trước, trở về ngài lại tiếp tục phê bình, được không? Ta sắp nhịn không nổi."
Đọc
Nói xong, Mạt Ngôn tránh thoát trói buộc của mẹ nàng, chạy như bay vào WC.
Đọc
Tiếng vang thật lớn, đến cả Hồng Viện và Mạt Minh Triết đứng ngoài cửa đều nghe được rõ ràng.
Đọc
"Như thế nào còn bị tiêu chảy nữa?
Đọc
Ông xã, nếu không ta dọn đến nhà Ngôn Ngôn khoảng thời gian để chiếu cố nàng đi.
Đọc
Ngươi xem khuôn mặt của nàng cũng sắp nhỏ hơn cả bàn tay của ta."
Đọc
Bộ dáng Mạt Ngôn hiện tại thật là khiến Hồng Viện đau lòng, Mạt Minh Triết tuy ngàn lần không nguyện ý, nhưng vẫn là bất đắc dĩ đáp ứng rồi, ai bảo người cướp đi bà xã của hắn lại chính là nữ nhi bảo bối đâu.
Đọc
Thời điểm Mạt Ngôn có chút hư thoát đi ra từ WC, Hồng Viện đứng trước cửa lập tức đi qua đỡ nàng, vẻ mặt đau lòng oán trách nói:
Đọc
"Người giúp việc nhà ngươi làm thức ăn thế nào khiến bụng ngươi bị như vậy?
Đọc
Đã nói với bác sĩ cho ngươi thuốc chưa? Đến đến đến...
Đọc
Trước nằm trên giường nghỉ ngơi đi."
Đọc
Mạt Ngôn vừa nghe Hồng Viện vì chuyện nàng bị tiêu chảy mà trách Doãn Mộ Tuyết liền mất hứng, cứng cổ nằm trên giường, mở miệng bênh vực Doãn Mộ Tuyết:
Đọc
"Mẹ, chuyện này không có liên quan đến nàng.
Đọc
Là ta hôm trước tự mình ăn đồ nguội lạnh ở bên ngoài."
Đọc
"Ta mặc kệ có liên quan đến nàng hay không, vừa rồi ta với ba ngươi đã thương lượng rồi, trong khoảng thời gian này ta sẽ dọn đến chiếu cố ngươi.
Đọc
Ngươi tự nhìn lại bản thân mình xem, đã gầy thành như vậy."
Đọc
Hồng Viện vừa thấy sắc mặt Mạt Ngôn so với lúc trước khi đi WC còn tái nhợt hơn, hốc mắt nóng lên, trong lòng càng thêm trách cứ bản thân.
Đọc
Thời điểm Thư Cầm tới, Hồng Viện và Mạt Minh Triết đang muốn rời đi.
Đọc
Hồng Viện vừa thấy Thư Cầm, tựa như nhìn thấy được cứu tinh, lôi kéo tay nàng mà bắt đầu lên án người nào đó:
Đọc
"Thư Cầm, ngươi nói giúp ta, a di muốn đến nhà Ngôn Ngôn chiếu cố nàng, nhưng nha đầu không có lương tâm này lại không cần a di, ngươi nói nàng còn xem ta là mẹ của nàng sao?"
Đọc
Thư Cầm thật sự là hối hận vì không chơi đùa với chó con trước cổng bệnh viện nhiều thêm hai phút, hoặc là đi quanh đại sảnh thêm mấy vòng.
Đọc
Vì sao lại đi vào đúng ngay thời điểm vợ chồng Mạt Minh Triết đang muốn đẩy cửa bước ra nha.
Đọc
Sau khi Thư Cầm lặng lẽ lau mồ hôi trên trán bản thân, lập tức lấy lại thần tình tươi cười tiêu sái đi qua đỡ tay Hồng Viện:
Đọc
"Hồng di, Tiểu Ngôn đây không phải là vì lo lắng cho ngài sao, sợ ngài chăm sóc nàng vất vả.
Đọc
Lại nói nha, ngài muốn đi chiếu cố nàng, ai lo cho Mạt thúc đây, đúng không?
Đọc
Ngài cứ yên tâm đi, Tiểu Ngôn lớn như vậy sẽ biết cách tự chiếu cố cho bản thân nha, cho dù nàng không thể, đó cũng là đáng đời nàng.
Đọc
Ngài nếu thật sự lo lắng, ta giúp ngài chú ý đến nàng nhiều hơn, vậy đã được rồi đi.
Đọc
Cứ quyết định vậy đi, ngài và Mạt thúc cứ yên tâm giao Tiểu ngôn cho ta, cam đoan giữ gìn cho nữ nhi ngài nguyên vẹn."
Đọc
Mạt Ngôn lặng lẽ dựng ngón cái với Thư Cầm đang thay bản thân thuyết phục ba mẹ, mồm mép này, không hổ là nhân vật phụ trách các mối quan hệ xã hội trong công ty.
Đọc
Mạt Ngôn vừa rồi đã hao hết võ mồm cũng không thể thuyết phục mẹ nàng, hiện tại Thư Cầm vừa mở lời đã thu phục được mẹ nàng.
Đọc
Trong khi bội phục Thư Cầm, Mạt Ngôn không khỏi lại có điểm khó chịu, mẫu thân nhà nàng tại sao luôn tin tưởng Thư Cầm như vậy nha, người ngoài không biết còn tưởng Thư Cầm mới là nữ nhi của mẹ nàng.
Đọc
Tiễn Hồng Viện và Mạt Minh Triết đi rồi, Mạt Ngôn có chút không phục, bắt đầu trêu chọc Thư Cầm:
Đọc
"Thư Cầm, ngươi nói cho ta nghe thử xem rốt cuộc ngươi cho mẫu thân ta uống thuốc gì, như thế nào ngươi nói gì nàng tất cả đều nghe theo ngươi, vừa rồi ta đây nói cả buổi nàng đều chết sống kiên trì muốn dọn đến nhà chiếu cố ta."
Đọc
Thư Cầm giơ lên tay lên, chuẩn bị đánh về phía Mạt Ngôn, nhưng cũng chỉ là hù dọa, tay dừng tại giữa không trung liền thu hồi lại, nhưng ánh mắt vẫn là dùng sức trừng mắt nhìn Mạt Ngôn:
Đọc
"Tiểu Ngôn, chỉ số cảm xúc EQ của ngươi thấp, ta đã biết lâu rồi, nhưng lại không nghĩ tới ngươi lại thấp đến như vậy.
Đọc
Aiz, nào được như ta có chỉ số cảm xúc EQ cao đến thế, vừa gặp gỡ liền trở thành với ngươi thành bạn bè rồi.
Đọc
Ngươi không cảm nhận được đó là do Hồng di lo lắng ngươi nha, còn không biết phân biệt tốt xấu."
Đọc
Nói xong, tức giận lấy phần văn kiện từ trong túi ra.
Đọc