Mạt Minh Triết đem tất cả hy vọng ký thác lên người Mạt Ngôn, Hồng Viện cũng biết, cũng có thể lý giải. Nhưng nếu vì thành công mà phải ép buộc con gái từ bỏ hạnh phúc, Bà tình nguyện đứng ra gánh vác. Hình ảnh Mạt Ngôn thương tâm khổ sở thật sự làm lòng Hồng Viện đau đớn ngàn lần. Trong ấn tượng, ngoài lần Mạt Minh Triết lâm bệnh thì Hồng Viện chưa bao giờ thấy con gái bảo bối khóc.
Hồng Viện xuống lầu đi thẳng tới thư phòng, đóng cửa lại bắt đầu cùng Mạt Minh Triết đàm phán. Không biết hai người đã nói gì, trừ đương sự thì không ai biết. Chỉ thấy Hồng Viện nổi giận đùng đùng rời khỏi thư phòng, còn không quên quăng lại một câu ‘Được, Mạt Minh Triết, đây là ông bức tôi, ông đừng hối hận’. Rầm, đóng cửa, tiêu sái sải bước lên lầu, lôi kéo Mạt Ngôn đang nằm trên giường gạt lệ, hai mẹ con vội vã xuống lầu.
Hồng Viện càng nghĩ càng tức giận, hướng vào cánh cửa đóng chặt la lớn: “Mạt Minh Triết, tôi hận ông. Ông hãy làm đứa con ngoan ngoãn của gia tộc mình, ôm sản nghiệp sống đi. Tôi không muốn chơi với ông.”
Mạt Ngôn đang bận trừng mắt kinh ngạc lại bị Hồng Viện nắm tay kéo đi lần nữa, lớn tới chừng này, lần đầu tiên cô thấy mẹ lớn tiếng với ba như vậy. Mặc dù đã hai người đã bốn mươi mấy gần năm mươi, nhưng thường ngày gắn bó như keo như sơn, ngay cả cô nhìn thấy cũng hâm mộ không thôi. Thái độ hiện giờ hoàn toàn cho trái ngược, Mạt Ngôn không thể không lo lắng cho ba mẹ.
Mạt Ngôn la lớn cuối cùng Hồng Viện cũng khôi phục tinh thần, nhanh chóng thả chậm tốc độ chuyển tay lái qua một bên. Quay đầu chống lại ánh mắt lo lắng của Mạt Ngôn, chậm rãi mở miệng: “Ngôn Ngôn, mẹ không có nguyện vọng gì lớn lao, chỉ mong cả đời con được hạnh phúc khoái hoạt. Trả lời mẹ, Tiểu Tuyết có thể làm con hạnh phúc cả đời không?”
Hồng Viện rất ít khi nói chuyện nghiêm túc với Mạt Ngôn, điều này làm Mạt Ngôn ý thức được, nguyên nhân hai người cãi nhau là vì cô. Mạt Ngôn cũng chưa từng nghĩ vì chuyện giữa cô và tiểu Tuyết sẽ khiến ba mẹ xảy ra mâu thuẫn. Nhìn tay Hồng Viện trắng bệch vì nắm chặt tay lái, Mạt Ngôn đưa tay qua nắm tay bà: “Mẹ, mỗi một giây ở bên nàng, con đều cảm thấy hạnh phúc vô cùng. Nhưng mà mẹ, con không nghĩ vì con mà ba mẹ giận hờn tới mức này.”
Thời điểm nhận nuôi Mạt Ngôn, một là vì ba mẹ không ngừng thúc giục, ông và vợ cũng cần nơi ký thác tinh thần, hai cũng vì muốn Mạt gia có người kế tục. Vốn dĩ định nhận nuôi một bé trai, nhưng ai ngờ Mạt Minh Triết lại bị ánh mắt kiên định không giống những đứa trẻ khác của Mạt Ngôn hấp dẫn. Mạt Minh Triết có chút hối hận, trước đó không thu dưỡng Doãn Mộ Tuyết, có lẽ hôm nay không cần đối mặt cục diện rối rắm thế này.
Doãn Mộ Tuyết cẩn thận đánh giá nữ nhân mà mình phải gọi là mẹ ở bên cạnh, thời gian giống như ngừng trên người bà, hai gò má trắng nõn vừa nhìn cứ nghĩ chưa được ba mươi, lông mày chắc chắn có chuyên gia phụ trách, dài nhỏ, trông rất đẹp mắt. Dưới lông mày là cặp mắt xinh đẹp nhưng lại trống rỗng vô thần, ngẫu nhiên sẽ chớp mí mắt hai cái, mang theo một chút hồn nhiên.
Tôn Đạo Nghĩa sủng nịch kéo tiểu bất điểm với khuôn mặt hồng hồng vào trong ngực, vươn tay nhéo nhéo mũi con bé, chậm rãi giải thích: “Bởi vì đột nhiên không tìm thấy mẹ con, nên bà ngoại rất thương tâm, sau đó không lên tiếng nữa. Ngoan ngoãn, con hãy nói nhỏ bên tai bà ngoại, nói cho bà ngoại biết mẹ con đã trở về, để bà ngoại mau chóng tỉnh lại chơi với con, được không?”
Cho dù là bác sĩ tâm lý hàng đầu trong nước hay nước ngoài đều khẳng định một câu ‘Tâm bệnh cần được trị bằng tâm dược’, mà tâm dược của Tôn Ý Như không phải là Doãn Mộ Tuyết sao? Nhưng Tôn Đạo Nghĩa biết rõ trong lòng cháu ngoại vẫn còn vướng mắc không cởi bỏ được, để Doãn Mộ Tuyết mở miệng gọi Tôn Ý Như một tiếng mẹ, hình như vẫn chưa đến thời điểm.
Động tác của con gái làm sao qua được mắt Doãn Mộ Tuyết, nàng thấy thật sự không có biện phát, cho dù không cho con bé ăn nhiều socola, nhưng tiểu bất điểm luôn thừa dịp những lúc nàng không để ý mà giấu đi. Mới vừa rồi rõ ràng nàng đã kiểm tra quần áo không thấy viên socola hạnh nhân này, vậy mà không biết tiểu bất điểm trộm được lúc nào. Thời điểm Doãn Mộ Tuyết đang chuẩn bị mở miệng quở trách, thì nàng phát hiện ngón tay Tôn Ý Như động vài cái. Nhanh chóng nói với con gái: “Điềm Điềm, mau vào phòng gọi ông cố.” Doãn Mộ Tuyết không chuyển tầm mắt, nhìn Tôn Ý Như chằm chằm, sợ là mình hoa mắt nhìn lầm.
Một đoàn chuyên gia vây quanh bên người Tôn Ý Như, cục socola vẫn bị bà nắm chặt trong lòng bàn tay, nếu như bên ngoài không có giấy gói, thì nó đã sớm nát bét. Sau khi nhóm chuyên gia hoàn thành tất cả kiểm tra, nhất trí cho rằng đây chính là chuyển biến tốt, muốn Doãn Mộ Tuyết và Điềm Điềm thường xuyên trò chuyện với Tôn Ý Như nhiều hơn. Khi Tôn Đạo Nghĩa hỏi chừng nào con gái mình khôi phục ý thức, những người trong nhóm chuyên gia chỉ liếc mắt nhìn nhau, không biết trả lời thế nào cho tốt. Tôn Đạo Nghĩa nóng nảy, nổi giận đùng đùng khiến nhóm chuyên gia phải cấp tốc chạy ra ngoài: “Chuyên gia, còn nói mình là chuyện gia, toàn là nhóm người lừa đảo.”